Tuần 30: Nhìn lại chặng đường từ những ngày đầu

Tuần 30. Có những hôm đang ngồi chạy deadline ở văn phòng, con đạp một cái, và tôi chợt dừng lại, giữa màn hình, giữa email, giữa tất cả mọi thứ, chỉ để cảm nhận một giây đó thôi. Kỳ lạ và đẹp theo một cách rất khó nói thành lời. Và tôi nghĩ, có lẽ đã đến lúc mình ghi lại những thứ như vậy.

Tôi cũng không biết tại sao lại đợi đến tận bây giờ. Có lẽ vì những tháng trước còn bận quá, bận đọc, bận học, bận tìm hiểu những thứ mà không một cuốn sách nào chuẩn bị đủ cho mình. Hoặc đơn giản là chưa sẵn sàng. Đêm nay, khi mà bụng đã to đến mức không nhìn thấy đầu gối nữa, con vẫn đang đạp, và tôi muốn nhìn lại từ cái ngày đầu tiên của tất cả những điều này.

Trước khi có tất cả những điều này

Tôi 36 tuổi. Có em bé là một quyết định mà tôi và chồng đã nghĩ rất lâu, rất kỹ. Không phải áp lực, không phải ngẫu nhiên mà là do mình chọn, rõ ràng và có chủ đích.

Và vì tôi là người thích chuẩn bị, thích đọc sách trước khi bước vào bất cứ điều gì mới, tôi đã bắt đầu đọc từ trước khi que thử thai kịp lên hai vạch.

Hai cuốn tôi đọc trước khi mang thai: Expecting Better của Emily Oster và It Starts with the Egg của Rebecca Fett. Hai cuốn rất khác nhau, nhưng đều cho tôi cảm giác mình đang được trang bị thật sự. 

Rồi que lên hai vạch. Và dù đã chuẩn bị,  tôi vẫn đứng đó, nhìn vào que thử, và nhận ra mình chưa biết gì hết. Không phải kiểu hoảng loạn. Mà là cái cảm giác rất lạ, rất thật: ừ, mình vừa bước vào một thứ gì đó thật hơn và lớn hơn bất kỳ cuốn sách nào mình từng đọc.

Giai đoạn “ngốn thông tin”

Ba tháng đầu, tôi đọc tiếp. Tôi đọc đủ thứ nghiên cứu về dinh dưỡng, về giấc ngủ, về thai nhi phát triển như thế nào theo từng tuần, cần phải lưu ý gì cho các giai đoạn. Tôi có hai bằng thạc sĩ, Marketing và Business Information Systems, và cái thói quen làm việc với các nguồn thông tin chính thống và có dữ liệu rõ ràng khiến tôi không thể đọc lướt. Tôi cần hiểu tại sao, hiểu nguồn từ đâu, trước khi tin vào bất cứ điều gì.

Vấn đề không phải là thiếu thông tin. Mà là có quá nhiều nguồn, quá nhiều lời khuyên và mình không biết bắt đầu từ đâu, không biết nên làm theo cái nào.

Nghe mệt thật. Nhưng với tôi, đó là cách duy nhất để thấy an tâm.

Tại sao “Growing with our baby”

Lúc đầu tôi không nghĩ mình sẽ viết blog. Tôi không phải típ người thích chia sẻ cuộc sống ra ngoài. Nhưng có một thứ gì đó trong hành trình này khiến tôi muốn ghi lại, không phải để khoe, mà để hiểu chính mình và để sau này con tôi lớn lên bé sẽ đọc lại hành trình mẹ con tôi trưởng thành cùng nhau như thế nào.

Mang thai lần đầu ở tuổi 36, tôi có rất nhiều băng khoăn, về cơ thể, về tuổi tác, về việc mình có đủ sức không, có đủ kiên nhẫn không, có trở thành người mẹ mà mình muốn trở thành không. Nhiều cảm xúc không biết nói với ai, vì nói ra cũng không chắc ai hiểu đúng. Có những ngày mọi thứ đều ổn, nhưng vẫn thấy cô đơn theo một cách rất khó giải thích.

Viết là cách tôi tự giải thích chính mình trong lúc đang thay đổi. Và nếu ai đó đọc được, thấy “ừ, mình cũng vậy” – thì tôi nghĩ đó là lý do đủ để tiếp tục.

“Growing with our baby” — vì đây không phải chuyện tôi dạy con. Đây là hành trình tôi lớn lên cùng con, từ trước khi con chào đời.

Tôi sẽ viết gì ở đây

Những thứ tôi học được nhưng chỉ là những thứ tôi đã kiểm chứng từ nguồn đáng tin. Không phải vì tôi nghĩ mình biết nhiều hơn ai, mà vì tôi biết mình đã tốn bao nhiêu công để lọc qua mớ thông tin hỗn loạn đó. Và nếu ai đó đọc được mà đỡ phải làm lại từ đầu, thì tôi thấy xứng đáng.

Và bây giờ là tuần 30

Con sẽ ra đời trong khoảng 10 tuần nữa. Tôi chưa kịp viết về ba tháng đầu, tháng mà ai cũng kể với tôi là sẽ khó nhất, nhưng rốt cuộc lại trôi qua nhẹ nhàng hơn tôi tưởng rất nhiều. Chưa viết về lần đầu tiên nghe tim thai, cái âm thanh nhỏ, nhanh, không giống bất cứ thứ gì tôi từng nghe. Chưa viết về cái đêm tôi đọc hết một nghiên cứu về thiếu sắt lúc 2 giờ sáng vì kết quả thử máu hai lần đều bị thấp.

Sẽ có nhiều thứ để viết lắm. Và tôi sẽ viết, không phải vì mọi thứ đã gọn gàng đâu, mà vì viết là cách tôi hiểu những gì đang xảy ra với mình.