Những tuần đầu thai kỳ mà chẳng ai chuẩn bị cho mình cả
Nếu bài trước mình kể về quãng thời gian gần hơn một năm chuẩn bị hành trình mang thai thì bài này là về cái khoảnh khắc ngay sau đó. Cái khoảnh khắc mà tất cả sự chuẩn bị kỹ lưỡng nhất cũng không thể khiến mình bớt bỡ ngỡ.
Cơ thể lên tiếng trước
Sau bao nhiêu tháng đọc, tìm hiểu, mình từng nghĩ nếu có mang thai, mình sẽ là người nhận ra đầu tiên. Ai ngờ thực tế lại chẳng giống vậy chút nào.
Mọi thứ bắt đầu rất nhẹ, nhẹ đến mức mình không hề nghĩ tới chuyện có em bé. Mình bỗng dưng dễ ngủ hẳn ra, đặt lưng xuống là thiếp đi rất nhanh, khác hẳn với con người vốn quen thức khuya của mình. Cơn buồn ngủ cứ kéo đến suốt cả ngày, một cách rất lạ, như thể cơ thể đang muốn mình chậm lại. Và mình bắt đầu thức giấc giữa đêm để đi vệ sinh, một, hai lần, điều mà trước giờ rất ít xảy ra với mình.
Mình chỉ nghĩ đơn giản là dạo này mình hơi đuối, có lẽ do công việc, do thời tiết, do đủ thứ lý do khác ngoại trừ điều thật sự đang xảy ra.
Phải đến một buổi tối, khi ngồi nhẩm tính lại ngày tháng, mình mới giật mình nhận ra bản thân đã trễ kinh hơn một tuần. Lúc mình quay sang thầm thì với chồng, một khoảng lặng kỳ lạ bỗng chốc ập đến. Tim mình đập nhanh hơn, đầu óc tự động tua chậm lại từng chi tiết nhỏ của những ngày qua: cơn thèm ngủ đến dễ dàng bất thường, những lần thức giấc giữa đêm… Hóa ra, tất cả đều đang báo hiệu một điều gì đó thiêng liêng mà mình vô tình bỏ lỡ. Và rồi, chính anh là người đã giục mình đi thử que.
Không ai nói cho mình biết rằng dấu hiệu đầu tiên của việc mang thai có thể lặng lẽ đến vậy, đến mức mình còn không nhận ra. Và rồi hai vạch hiện lên giống như một lời xác nhận cho điều cơ thể mình đã âm thầm báo động cho mình trong suốt hơn 1 tuần vừa rồi.
Ba tháng đầu nhẹ nhàng hơn mình nghĩ
Đọc bao nhiêu bài chia sẻ trước đó, mình cứ đinh ninh ba tháng đầu sẽ là một cuộc chiến thực sự với cơ thể. Thế nhưng, mình lại đi qua giai đoạn này nhẹ nhàng hơn tưởng tượng rất nhiều. Có mệt, có thèm ngủ hơn bình thường, nhưng mình vẫn đủ sức làm việc, đủ sức tận hưởng cuộc sống hằng ngày mà không cần phải gồng mình chịu đựng. Mỗi ngày, mình vẫn duy trì đi bộ cả đi lẫn về từ nhà đến văn phòng quãng đường 2km.
Mình nghĩ, sự dễ chịu này phần lớn nhờ vào sự chuẩn bị từ trước: ăn uống đủ chất, đều đặn, và giữ thói quen vận động mỗi ngày ngay cả khi thiên thần nhỏ đã xuất hiện. Không phải những bài tập nặng, chỉ là sự vận động nhẹ nhàng nhưng bền bỉ, giúp cơ thể có đủ sức bền để thích nghi với những thay đổi lớn lao bên trong.
Mình không dám khẳng định đây là công thức chung cho tất cả mọi người, vì mỗi cơ thể là một hành trình khác biệt. Nhưng với riêng mình, việc học cách yêu thương và chăm sóc bản thân từ sớm, thay vì đợi đến lúc mang thai mới bắt đầu, đã âm thầm nâng đỡ mình rất nhiều trong giai đoạn vừa qua
Điều mình biết ơn: cơn nghén không tìm đến mình
Có một điều mình muốn kể thật, vì mình biết không phải ai cũng may mắn như vậy. Mình không bị nghén nhiều, đặc biệt là buổi sáng, thứ mà người ta hay gọi là morning sickness. Và cho đến giờ, mình chưa từng ói lần nào.
Ban đầu mình cũng hơi ngạc nhiên, vì đọc bao nhiêu bài chia sẻ của các mẹ khác, ai cũng kể về những cơn buồn nôn hành hạ, sợ mùi này mùi kia, nôn ói đến kiệt sức. Còn mình thì chỉ thấy hơi nhạy cảm hơn với một vài mùi, đôi lúc ăn uống kém ngon miệng hơn bình thường một chút, vậy thôi.
Mình không dám chắc vì sao mình lại nhẹ nhàng như vậy. Có thể là do cơ địa. Nhưng mình có nghĩ đến việc mình đã bổ sung vitamin tổng hợp cho bà bầu từ trước khi mang thai khá lâu, trong đó có vitamin B6. Mình có tìm đọc lại và thấy một nghiên cứu thấy uống B6 giảm mức độ buồn nôn (nguồn).
Mình không biết chắc đây có phải lý do thật sự khiến mình nhẹ nhàng qua giai đoạn này hay không. Cũng có thể chỉ là mình may mắn. Nhưng nếu có bạn nào đang chuẩn bị mang thai và lo lắng về chuyện ốm nghén, có lẽ đây là một điều đáng để hỏi thêm bác sĩ của mình, biết đâu lại giúp được phần nào.
Nỗi sợ duy nhất: mùi đồ sống
Nhưng không nghén không có nghĩa là không có gì làm khó mình cả. Đầu thai kỳ, mình chỉ sợ đúng một thứ, nhưng sợ đến mức không chịu nổi: mùi đồ sống. Thịt sống, cá sống, bất cứ thứ gì còn tanh, chỉ cần thoáng qua mũi là mình phải quay đi ngay lập tức.
Vào bếp từng là một trong những việc mình thích nhất. Vậy mà giờ chỉ cần đứng gần lúc ai đó rửa thịt, rửa cá, là mình phải bỏ chạy ra khỏi bếp ngay.
Thế là suốt ba tháng đầu, anh chồng mình bất đắc dĩ trở thành đầu bếp chính trong nhà, một vai trò chẳng ai lên kế hoạch trước, nhưng lại là điều mình biết ơn nhất trong giai đoạn đó.
Nỗi lo không tên
Có một điều khó nói hơn tất cả những chuyện trên. Những tuần đầu, đặc biệt trước khi qua được mốc mười hai tuần, mình mang trong lòng một nỗi lo lặng lẽ mà gần như không dám thừa nhận với chính mình. Mỗi lần đi vệ sinh, mình đều dừng lại một giây, tim thắt lại, trước khi dám nhìn xuống. Mỗi lần đau bụng âm ỉ, dù chỉ là những cơn co thắt hoàn toàn bình thường của tử cung đang thay đổi, mình cũng không khỏi giật mình. Có một lần, mình thấy một tí máu, chỉ một chút thôi, mà tim như rớt hẳn xuống, đầu óc quay cuồng với đủ thứ suy nghĩ tệ nhất trong vài giây ngắn ngủi đó. Sau này tìm hiểu thêm mình mới biết, ra một chút máu nhẹ trong ba tháng đầu thật ra khá phổ biến, có thể do phôi bám vào niêm mạc tử cung hoặc do cổ tử cung nhạy cảm hơn khi mang thai, và phần lớn trường hợp thai vẫn phát triển bình thường.
Vì chưa qua tam cá nguyệt đầu, mình không dám chia sẻ với ai, đồng nghiệp, bạn bè, gần như chỉ có mình và chồng biết. Mà không chia sẻ được thì cũng không thể hỏi ai. Mình chỉ biết chờ đến buổi đi khám với bác sĩ gia đình để hỏi cho rõ, còn lại là tự lên mạng tìm đọc thêm tài liệu, tự trấn an và củng cố kiến thức cho chính mình.
Điều mình rút ra
Trải nghiệm ba tháng đầu của mỗi người mỗi khác, có người nhẹ nhàng như mình, có người vất vả hơn nhiều, và cả hai đều bình thường, không cần so sánh với ai. Còn với mình, nhìn lại, điều đọng lại nhất không phải là mệt hay lo, mà là cách một sinh linh bé xíu đã âm thầm thay đổi cả nhịp sống của cả nhà, từ lúc còn chưa ai biết đến sự tồn tại của con.
Em bé của mẹ, những tuần đầu tiên ấy, mẹ đã không biết chia sẻ cùng ai. Nhưng mẹ muốn con biết, ngay từ những ngày còn bé xíu như một hạt đậu, con đã khiến mẹ học được một điều: làm mẹ là bắt đầu sống có trách nhiệm hơn, vì từ giờ mọi quyết định của mẹ không còn chỉ là chuyện của riêng mẹ nữa, mà luôn có con trong đó.
