Có lẽ motherhood với mình không bắt đầu từ lúc nhìn thấy hai vạch.
Cũng không phải từ lần đầu nghe tim thai.
Mà là một buổi chiều ở tuần thai 29, khi mình đứng rất lâu trong khu đồ sơ sinh dành cho bé gái.
Mình tự tay lựa từng chiếc áo, từng đôi tất bé xíu, rồi bất giác nhận ra…mình không còn chỉ là “đang mang thai” nữa.
Mà là đang tiến rất gần đến khoảnh khắc thật sự được gọi là mẹ.
Một cảm giác rất lạ, vừa háo hức, vừa run rẩy, vừa không tin được rằng mọi thứ này là thật.
Trước khi mang thai, mình là người sống rất hết mình cho công việc và cuộc sống riêng.
Mình có thể làm việc từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều, rồi tối về tiếp tục học hoặc làm đến 2 giờ sáng mà vẫn thấy bình thường. Mình quen với nhịp sống nhanh, với việc luôn có mục tiêu để theo đuổi, và cảm giác bận rộn dường như là một phần rất tự nhiên của mình.
Cuối tuần hiếm khi ở nhà. Lúc thì brunch với bạn bè, lúc thì những chuyến road trip ngẫu hứng, lúc lại chỉ đơn giản là ra ngoài vì không thích cảm giác bị bó buộc quá lâu trong một không gian.
Khi đó, làm mẹ vẫn là một điều gì đó rất xa.
Mình chưa từng nghĩ việc làm mẹ sẽ thay đổi một người nhiều đến vậy.
Thật ra, nhìn lại bây giờ, có lẽ hành trình này đã bắt đầu từ rất lâu trước khi mình thật sự mang thai.
Khoảng gần hai năm trước, mình bắt đầu đọc về sức khỏe sinh sản, về cơ thể phụ nữ, và về việc chuẩn bị cho một em bé trong tương lai.
Hai cuốn sách đầu tiên mình đọc là Expecting Better và It Starts With the Egg. Từ đó, mình dần thay đổi cách sống của mình một cách rất tự nhiên.
Ăn uống lành mạnh hơn. Quan tâm hơn đến dinh dưỡng. Để ý hơn đến giấc ngủ và sức khỏe tổng thể.
Lúc đó mình nghĩ mình chỉ đang “chuẩn bị để mang thai”. Nhưng có lẽ, motherhood đã bắt đầu từ chính những thay đổi rất nhỏ đó rồi.
Rồi đến khi thật sự có em bé trong bụng, mọi thứ lại tiếp tục thay đổi. Mình bắt đầu để ý từng chuyển động nhỏ của cơ thể. Lo lắng nếu hôm đó em bé đạp ít hơn bình thường. Nghĩ nhiều hơn về tương lai cho một người mình còn chưa từng gặp mặt.
Và cũng từ lúc nào không hay, mình bắt đầu sống chậm lại. Một người từng luôn đi rất nhanh như mình, giờ có thể ngồi hàng giờ chỉ để gấp từng bộ quần áo nhỏ xíu. Có thể đứng rất lâu trong cửa hàng chỉ để chọn từng bộ đồ newborn màu hồng.
Có thể thấy lòng mình mềm lại chỉ vì một cú đạp rất nhẹ từ bên trong.
Mình từng nghĩ làm mẹ là khoảnh khắc nghe tiếng con khóc chào đời.
Nhưng hóa ra, hành trình ấy đã bắt đầu từ rất lâu trước đó — thật lặng lẽ và dịu dàng.
Trong những đổi thay nhỏ xíu mỗi ngày.
Trong cách mình bắt đầu lo cho một người còn nhiều hơn cả bản thân mình.
Trong những đêm dài đầy mong ngóng, những nỗi sợ rất khẽ, và cả những niềm vui bé nhỏ chẳng gọi thành tên. Rồi giữa tất cả những chờ đợi và đổi thay ấy, mình đã âm thầm học cách trở thành mẹ của em bé từ lúc nào không hay. Em bé của mẹ, mẹ mong sau này khi nhìn lại, em sẽ biết mình đã được yêu thương nhiều đến thế nào từ trước cả khi chào đời.
